Tối khuya chẳng được giấc nồng thảnh thơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt không nguôi nỗi lòng.
Một mình lặng ngắm dòng sông
Mà nghe tha thiết tiếng lòng đầy vơi!
Rụng dần bụi phấn cứ rơi
Ước mơ một thuở đâu rồi tuổi xanh.
Biết nghề chẳng hẹn lợi danh
Nghiệp xưa đã chọn yên lành mình theo
Ngại chi ghềnh thác cheo leo
Buồn vì dòng nước trong veo vô tình?
Xen trong lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến thình lình phổi ran
Có khi tiết học vừa tan
Bước ra khỏi lớp đôi bàn chân run!
Dẫu cho gió bấc mưa phùn
Vẫn say tri thức chẳng cùn ý thơ
Giấu bao ám ảnh từng giờ
Áo cơm nào dễ ai chờ mang cho.
Vờ quên cuộc sống đói no
Bên trang giáo án vì trò thâu đêm
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Nhân văn, nhân cách phải rèn dễ đâu?.
Dở dang đứt gánh giữa cầu
Trò sao chưa học được câu chuyên cần
Cuộc đời hướng thiện mỹ chân.
Kiên trì hôm sớm chỉ cần thời gian… ?.
Nhìn ai nghỗ nghịch chưa ngoan
Lòng thầy lại nhói… mình làm chi đây
Có ai dằn vặt đêm nay?
Để mai đỡ bạc tóc thầy mẹ ta.
Đàm Phương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét